Blind To The Truth!!!

Mọi lý lẽ của tôi đều bất lực trước cái bản tính tự nhiên của hắn, và cái đối với tôi là rõ ràng thì hắn lại thấy là buồn cười. Khi tôi dồn được hắn vào thế bí với những bằng chứng hiển nhiên xác nhận quan điểm của tôi có ưu thế hơn, thì hắn không hề lưỡng lự, bảo tôi:

- Mày cứ đến Kapkaz và sống ở đó đi. Rồi mày sẽ thấy rằng tao nói thật. Mọi người đều làm như thế, nghĩa là cần phải như thế. Việc gì tao lại phải tin mày, khi chỉ có một mình mày nói rằng như thế là không phải, trong khi hàng nghìn người nói rằng như thế là phải.

Thế là tôi nín thinh, tôi hiểu rằng muốn phản đối một con người tin rằng cuộc đời hiện tại là hoàn toàn hợp lý và chính đáng thì không thể dùng lời nói được, mà phải dùng sự việc. Tôi lặng thinh, còn hắn thì bập môi có vẻ khoái chá, nói về đời sống ở Kapkaz, một cuộc sống đầy vẻ đẹp man rợ, nồng nhiệt và thực là độc đáo. Những câu chuyện ấy làm tôi phải chú ý và lôi cuốn tôi, đồng thời làm tôi công phẫn và tức giận về tính tàn ác, về thái độ sùng bái sự giàu sang và sức mạnh thô bạo chứa đựng trong đó.

Có lần tôi hỏi hắn: Hắn có biết đạo Cơ-đốc không?

- Dĩ nhiên là có! – Hắn nhún vai đáp.

Nhưng hỏi kỹ thì té ra hắn chỉ biết có thế này: một người tên là Christ nổi lên chống lại luật lệ của dân Do Thái, vì thế người Do Thái đóng đinh ông ta lên cây thập tự. Nhưng ông ta vốn là thần, nên ông ta không chết trên cây thập tự, mà lên trời và ban cho loài người một luật lệ mới…

Posted in Uncategorized | 44 Comments

To Tame Monsters!!!

“Thou wretched squire, soul of a pitcher, heart of a cork tree, with bowels of flint and pebbles; if, thou impudent thief, they bade thee throw thyself down from some lofty tower; if, enemy of mankind, they asked thee to swallow a dozen of toads, two of lizards, and three of adders; if they wanted thee to slay thy wife and children with a sharp murderous scimitar, it would be no wonder for thee to show thyself stubborn and squeamish. But to make a piece of work about three thousand three hundred lashes, what every poor little charity-boy gets every month—it is enough to amaze, astonish, astound the compassionate bowels of all who hear it, nay, all who come to hear it in the course of time.

Turn, O miserable, hard-hearted animal, turn, I say, those timorous owl’s eyes upon these of mine that are compared to radiant stars, and thou wilt see them weeping trickling streams and rills, and tracing furrows, tracks, and paths over the fair fields of my cheeks. Let it move thee, crafty, ill-conditioned monster, to see my blooming youth—still in its teens, for I am not yet twenty—wasting and withering away beneath the husk of a rude peasant wench; and if I do not appear in that shape now, it is a special favour Senor Merlin here has granted me, to the sole end that my beauty may soften thee; for the tears of beauty in distress turn rocks into cotton and tigers into ewes. Lay on to that hide of thine, thou great untamed brute, rouse up thy lusty vigour that only urges thee to eat and eat, and set free the softness of my flesh, the gentleness of my nature, and the fairness of my face.

Posted in Uncategorized | 1 Comment

Here Comes The Sun

- Đám dân này thật đáng thương, họ giết chết những người ưu tú của họ! Có thể là họ sợ những người đó. Những người đó “không hợp rơ” đối với họ, như ở đây người ta vẫn thường nói. Lúc tôi bị đày đi Xibêri một người tù khổ sai đã kể cho tôi nghe một câu chuyện. Hắn làm nghề ăn cắp, hắn có cả một bọn năm người. Bỗng một hôm một người nói: “Các cậu ạ, chúng mình nên bỏ cái nghề ăn cắp này đi, dù sao thì cũng sống hoài sống khổ!” Thế là vì câu nói đó, bọn chúng đã bóp cổ anh ta khi anh ta say rượu ngủ mê. Người tù khổ sai không tiếc lời khen ngợi người bị giết, hắn nói: “Tôi không thương tiếc ba người mà sau này tôi đã trừ khử, cho tới nay tôi chỉ tiếc mỗi anh bạn ấy, anh ta là một người tốt, thông minh, vui vẻ, có tâm hồn trong sạch”.

Tôi hỏi hắn: “Vì sao các anh lại giết anh ấy, các anh sợ anh ấy tiết lộ chứ gì?” Hắn tỏ vẻ bực mình nói: “Không phải, anh ta sẽ không vì tiền hoặc vì bất cứ gì mà tiết lộ đâu! Chỉ vì chúng tôi kết bạn với anh ta không hợp nữa, tất cả chúng tôi toàn là những người có tội, còn anh ta thì lại dường như là một người chính trực. Như thế không được!”

Khôkhôn đứng dậy và đi lại trong phòng, hai tay chắp sau lưng, môi ngậm tẩu, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng kiểu Tacta dài đến tận gót chân. Anh giậm chân đến thình một cái rồi khẽ nói, vẻ trầm ngâm:

- Đã nhiều lần tôi thấy cái cảnh người ta sợ hãi người chính trực như vậy, người ta gạt bỏ người tốt ra khỏi cuộc sống!!! Có hai thái độ đối với những người này: hoặc là người ta tìm mọi cách thủ tiêu họ, sau khi đã săn đuổi họ rất khéo, hoặc là lấy lòng họ, khúm núm trước mặt họ như con chó!!! Thái độ này ít gặp hơn. Còn học cách sống của họ, bắt chước họ thì người ta lại không thể làm được, và không biết làm, cũng có thể là không thích chăng?

Anh cầm lấy cốc nước chè nguội lạnh rồi nói tiếp:

- Có thể là người ta không thích! Anh thử nghĩ xem: người ta tốn nhiều công mới thu xếp được cho mình một cuộc sống yên ổn, họ đã quen với nếp sống ấy rồi, bỗng nhiên có một người nào đó phản đối họ và nói: các anh sống như vậy không được! Không được à? Nhưng chúng tôi đã dốc hết sức lực dồi dào nhất của mình vào cuộc sống ấy rồi, anh cút đi cho rảnh mắt! Hãy nện cho ông thầy, người chính trực ấy một trận. Chớ có quấy rầy! Dù sao thì chân lý đầy sức sống vẫn thuộc về những người nói câu: các anh sống như vậy không được! CHÂN LÝ THUỘC VỀ HỌ!!! Như thế chính là họ đẩy cuộc sống tiến lên phía trước tốt đẹp hơn.

Posted in Uncategorized | 14 Comments

Far From The Madding Crowd!!!

- Anh giận những người mujich à? – Rômat hỏi giọng ngái ngủ. – Không nên. Họ chỉ là những người ngu xuẩn. Độc ác là ngu xuẩn!!!

Những lời nói của anh cũng không thể an ủi, xoa dịu được cơn tức giận và sự phẫn nộ sâu sắc của tôi. Tôi nhìn thấy trước mắt tôi những cái mõm thú vật đầy lông lá đã văng ra những tiếng thét độc ác:

- Cứ lấy gạch đứng xa mà ném vào tụi chúng nó!!!

Họ giống như cha cố khoác chiếc áo lễ dối trá và giả nhân giả nghĩa. Ở họ bắt đầu lộ ra sự khúm núm của con chó trước kẻ mạnh, và lúc đó nhìn họ thật đáng ghét!!! Hoặc cũng có khi lòng họ bỗng nhiên tràn ngập sự độc ác của giống chó sói, họ dựng tóc gáy lên, nhe răng ra, la hét lẫn nhau một cách thô bỉ, sẵn sàng đánh nhau – và đánh nhau chỉ vì những chuyện nhỏ mọn! Trong những phút đó, họ thật đáng sợ và có thể phá huỷ cả nhà thờ mà tối hôm qua họ vừa mới đi lễ một cách hiền lành ngoan ngoãn như những con cừu đi vào chuồng!!!

Tôi không biết sống và cũng không thể sống giữa những “con người” này!!!

Posted in Uncategorized | 13 Comments

Một Thế Giới Tội Ác!!!

- Lại Ađơlin! Lixbet tự nhủ. Hừ! Ađơlin, xem rồi mày phải đền cho tao, tao sẽ làm cho mày xấu xí hơn tao!! 

Hai người đàn bà đó, ta đã thấy, tuy hai mà như một, tất cả những ứng phó của Valêri, cả những điều vô lý nhất, rồi những lạc thú, những cơn hờn dỗi đều được quyết định sau khi hai chị em đã bàn bạc chu đáo!!!

Sau ngót sáu năm, Lixbet bắt đầu thấy công cuộc phá hoại ngấm ngầm của mình đã có những tiến bộ, mưu đồ phá hoại đã tiêu phí đời cô và tận dụng trí não cô. Cô suy nghĩ, mụ Mácnephơ hành động!!!

Mụ Macnephơ là cái búa, Lixbet là bàn tay cầm búa: bàn tay cầm búa phang, bửa dồn dập vào cái gia đình ngày càng quá đáng ghét ấy, bởi vì hễ thù thì người ta càng thù tợn, cũng như yêu thì người ta càng yêu hơn. Tình yêu và lòng thù hận là những tình cảm tự nuôi dưỡng lấy nhưng giữa hai cái đó, lòng thù hận tồn tại lâu dài hơn!!!!!



- Sao? Mong thôi à? Chị định ngủ lại với Ađơlin phỏng… để uống nước mắt nó khóc ra trong giấc ngủ?

- Nếu làm thế được thì tôi đâu có từ! Lixbet cười, nói. Nó đền cái hạnh phúc của nó đó và tôi sung sướng, tôi nhớ lại thời thơ ấu của tôi. Hết người nọ đến phiên người kia chứ! Nó sẽ ở trong vũng lầy còn tôi sẽ là bá tước Đơ Foócđem phu nhân!

Posted in Uncategorized | 6 Comments

Shrill Hiss Of Monsters!!!

Anh hết sức dành sự lành mạnh cho mình, nhưng anh bất lực trước những kẻ loạn óc!!!:-<

Bọn họ đều là lũ đốn mạt, đã đánh mất sạch lương tâm đi rồi!!! Họ sẵn lòng làm hết thảy những gì mà Phơrăngcô và bọn tay chân của hắn sai. Chúng chỉ lo sao cho trang ấp của chúng không bị suy suyển, còn thì ai chết cũng mặc!!!

Anh cứ nghĩ tôi là đứa con gái bé bỏng, như lần đầu tiên anh gặp ở nhà cha tôi, tôi là đứa con gái bé bỏng của ai, anh cũng đừng lo. Tôi đã không còn bé từ lâu rồi. Có lẽ tôi không nhiều kinh nghiệm như vợ anh với anh bạn chụp ảnh của cô ấy đâu. Ồ, anh ngạc nhiên vì tôi biết hết cả có phải không? Tôi coi đó là việc tôi phải biết!!! Tôi sẽ nói cho anh biết nhiều hơn nữa…

Posted in Uncategorized | 5 Comments

It’s Such A Hollow World!!!

“Home!”. . .it was a warm word to use for that great, weary warren. But then it was a word that had had its day. It was somehow cancelled. All the great words, it seemed to Connie, were cancelled for her generation: love, joy, happiness, home, mother, father, husband, all these great, dynamic words were half dead now, and dying from day to day. Home was a place you lived in, love was a thing you didn’t fool yourself about, joy was a word you applied to a good Charleston, happiness was a term of hypocrisy used to bluff other people, a father was an individual who enjoyed his own existence, a husband was a man you lived with and kept going in spirits. As for sex, the last of the great words, it was just a cocktail term for an excitement that bucked you up for a while, then left you more raggy than ever. Frayed! It was as if the very material you were made of was cheap stuff, and was fraying out to nothing.

All that really remained was a stubborn stoicism: and in that there was a certain pleasure. In the very experience of the nothingness of life, phase after phase, étape after étape, there was a certain grisly satisfaction. So that’s that! Always this was the last utterance: home, love, marriage, Michaelis: So that’s that! And when one died, the last words to life would be: So that’s that!

Money? Perhaps one couldn’t say the same there. Money one always wanted. Money, Success, the bitch-goddess, as Tommy Dukes persisted in calling it, after Henry James, that was a permanent necessity. You couldn’t spend your last sou, and say finally: So that’s that! No, if you lived even another ten minutes, you wanted a few more sous for something or other. Just to keep the business mechanically going, you needed money. You had to have it. Money you have to have. You needn’t really have anything else. So that’s that!

Since, of course, it’s not your own fault you are alive. Once you are alive, money is a necessity, and the only absolute necessity. All the rest you can get along without, at a pinch. But not money. Emphatically, that’s that!

Posted in Uncategorized | 1 Comment